|
Hễ cứ buồn là phải khóc hay sao Quân sư xem ta đây nè - bao lớn Đừng có ở không lại ngồi tưởng tượng Ta giận lên ta sẽ kư lủng đầu
Ta buồn ǵ mắc mớ đến quân sư Cái buồn chứ phải đâu là viên kẹo Muốn xẻ đôi th́ ta đây xin chịu Ai đem vô h́nh chia được cho vơi
Gia tài của ta quí nhất trên đời Vừa bị trộm lấy mất đi một nửa Quân sư có ngon t́m về giùm thử (Bởi niềm tin ai bán để mà mua)
Tự nhiên quan tâm đến độ bất ngờ! Biết lấy chi đền ơn to ấy chứ? Có lẽ ta phải cam ḷng mắc nợ Không biết chừng nào mới trả được đây.
|