|
Một chiều hè ta tiễn người đi Xẻ nỗi buồn đọng đầy trong mắt Hoàng hôn đi một màu tím ngắt Lắt lay buồn ngọn gió chơi vơi
Quên làm sao một thuở người ơi Ta gặp người đã hai mùa đông hạ Rồi đến ngày cháy lên màu phượng nở Ve kêu rã rời thôi thúc khúc biệt ly
Biết nói sao đây trước lúc chia ly Khi ngọn đèn khuya hằng đêm trong sáng Khi mảnh trăng kia lúc tròn lúc khuyết Khi ta và người tan hợp hợp tan
Và trách chi lẽ sống tự nhiên Ta biết xa nhau để cùng vươn tới Ta biết hy sinh đợi chờ ngày mới Với một màu hồng ước nguyện không phai...
|