Hôm nay là thứ 5 vẫn không thấy tin nhắn của anh gửi sang, cô bé tựa ḿnh vào giường và nh́n trước gương tự nhủ... chắc là ḿnh xấu xí lắm nhĩ, nên chẳng ai thèm bỏ thời gian để sent cho ḿnh dù chỉ là 1 tin nhắn ngắn gọn "Uhm, anh khoe!".
Đó là chàng trai mà cô bé gặp trong 1 lần đi siêu thị, với cái tính tinh nghịch của chàng trai th́ ngay phút ban đầu chạm mặt nhau th́ 2 người đă gây nhau trước chỗ tính tiền chỉ v́ lỡ va chạm chút xíu! Cái cáu mày của cô bé làm chàng trai chỉ muốn chọc cho cô bé ấy tức điên lên...Nhưng không may là chợt chàng chẳng biết thế nào mà lại bị hớp hồn bởi đôi mắt và cái mũi dễ thương! Àh, mà quên là ḿnh đang căi nhau với cô ấy! Cô ấy đă nói ǵ nhĩ, chăm chú vào khuôn mặt cô ấy quá nên ḿnh cũng chẳng biết cô ấy đang nói những ǵ!? H́nh như là chuyện cô ấy đi siêu thị hồi trước đến giờ và chẳng bao giờ gây sự với bất kỳ 1 người con trai nào ngang ngược như ḿnh..._chàng trai nghĩ! Cô ấy đang nói ḿnh ngang ngược cơ đấy! Đó cũng là 1 trong những mánh khóe của chàng để chọc tụi gái! Nhưng hôm nay chàng chỉ nói vài câu mà lại bị cô bé đứng xỉa xói và chỉ trách suốt!
Này, anh có nghe tôi nói ǵ không!? Có lẽ anh là con người không biết tôn trọng người khác àh, trong khi tôi nói chuyện th́ anh phải chú ư lắng nghe chứ! Đằng này lại cứ ngẩn ngơ cứ như 1 thằng khờ...
Cái ǵ!? Chàng trai đă bắt đầu bực ḿnh, vẻ khó chịu đă lắp đầy những giác quan khác trên mặt chàng!- Tôi không có nói với cô nhiều đâu mà cô cứ ... cứ...
Cứ sao nào...!?? Tôi thích thế đấy! Cô bé cười giễu cợt và te te đi về phía nhà xe trong vẻ đầy thích thú!
Chàng trai đứng lại và cười cho sự ngu ngốc của ḿnh, đáng lẽ cứ phải nói thêm vài chập nữa mới thôi nổi cái miệng của cô ta...Con gái ǵ mà??? Chàng về nhà và cứ nhớ hoài đôi mắt ấy, nhỏ xíu và đầy vẻ dễ thương...chẳng biết là cô ta có bồ chưa nhĩ!? C̣n nàng th́ cứ đâm ra bực ḿnh suốt buổi tối v́ chàng trai chẳng ra đâu, thứ đàn ông rẻ tiền! Hứ...
Hôm nay, sáng sớm nàng đă phải đón chuyến xe bus để kịp đi học nhưng cái chỗ mà nàng đứng thường ngày nay đă bị chiếm chỗ từ rất sớm! Tại sao hắn không đứng chỗ khác đi nhĩ, thế là nàng quyết định tới và hỏi chuyện chàng thanh niên lạ đó! Nhưng thật bất ngờ, đó là...
Này! Hă...lại là anh àh! Coi bộ cũng có duyên dữ hen, hôm qua anh chưa căi với tôi đủ àh! Hừm, chỗ này là chỗ của tôi...Xích ra chỗ khác dùm cái!
Cái cô này, ngang ngược vừa thôi! Ai tới trước th́ xí chỗ trước, tới sau th́ đứng bên trong mới đúng!
Thế là cuộc xung đột xảy ra, cả hai kéo nhau qua lại mặc cho những người đứng chờ xe bus cũng không khỏi nh́n theo! Xe tới, và cuộc chiến kết thúc... cả hai rất bực ḿnh và càng bực ḿnh hơn khi tự nhiên lại đi chung 1 chuyến mới oái ăm kia chứ! Xe hôm nay đông quá, nghẹt cả phía trước. Một bà cụ bước xuống xe và c̣n 1 chỗ trống, nàng nhanh chân giành lấy nhưng chàng đă ngồi vào đó thật nhanh... Chàng nhoẻn miệng cười và đứng lên để cô bé ngồi xuống! Quái lạ, chẳng nhẽ căi nhau mà tự nhiên hắn lại cười! Tên này chắc điên rồi! Nàng tự nhủ! Thế là nàng bước xuống xe và cứ lăng đi đôi mắt của chàng đang nh́n nàng! Thoát khỏi xe, nàng thở phào nhẹ nhơm! Nhưng...ơ cái giỏ...đă để quên trên xe và nàng đuổi theo thật nhanh để lấy lại nhưng chiếc xe đă quẹo cua và mất hút. Bỏ lại ḿnh nàng với sự thất vọng năo nùng...Nàng bật khóc như 1 đứa trẻ và lại giáng cho cái tên con trai kia đă làm ḿnh mất giỏ! Đồ đáng ghét...
Tối hôm đó, nàng nhận được 1 tin nhắn lạ. "Toi dang giu chiec gio cua co va ca 1 cai banh bao da bi an 1 nua! No van con nguyen va dang o cho cua toi!" Nàng lập tức nhắn lại nhưng không phải để đ̣i lại chiếc giỏ mà là chửi hắn 1 trận "Nay, gio toi co banh bao thi sao! chang la anh ko bao h an banh bao hay sao ma hoi vay!?" Suốt tối hôm đó tin nhắn 2 bên cứ liên tục bắn qua bắn lại nhưng chủ đề cứ loanh quanh mà quên mất nhân vật chính là...cái giỏ!
Ngày hôm ấy...dường như rất lạ! Cả hai ngồi nói chuyện rất vui vẻ trên xe, suỵt! Họ đang tán tỉnh nhau đấy... Chiếc giỏ cô bé đă nhận được và những tin nhắn của chàng trai ấy có lẽ làm nàng bớt đi cái t́nh kiêu ngạo và nàng nghĩ: nàng mắc nợ hắn! Ngày nào cũng vậy và thời gian ngày càng lúc càng ngắn...hắn chuyển trường và chuyến xe lủi thủi 1 ḿnh nàng sớm hôm! Biết bao nhiêu là tin nhắn nàng gửi, song vẫn không thấy câu trả lời!
Nàng chợt nhận ra trong giỏ ḿnh một vật rất lạ! Đó chính là 1 tấm ảnh, tấm ảnh của hắn nhưng phía sau có 1 ḍng chữ: Gửi người con gái tôi yêu quư nhất! Nàng giữ măi...và không quên được chàng trai đă khiến trái tim nàng luôn mơ tưởng về t́nh yêu! 1 tháng sau nàng lại nhận thêm 1 tấm ảnh, lần này không phải chụp hắn mà cũng không phải chụp cảnh vật! Đó chỉ là 1 chiếc lá khô trên 1 bàn tay của 1 ai đó, chiếc lá nhỏ bé có thể sẽ bị nghiền nát bởi bàn tay ấy...kèm theo đó là 1 mẩu tin nhắn! Chàng viết: "Ước ǵ 2 đứa ḿnh có thể yêu nhau được nhỉ!? Sự chân chính trong t́nh yêu th́ đă đủ để khiến trái tim ta có thể đập cùng nhịp... Nhưng chính sự cả tin và chân thành ấy ko cho anh có thể được gần bên em! Khi em đọc được bức thư này là lúc anh đă yên nghĩ...măi măi! Chào em...nỗi đau của tôi!" Nàng biết, thời gian họ bên nhau nàng đă có sự nghi ngờ từ trong cách hành động và tiếp xúc của anh ấy đối với ḿnh! Anh ấy đă nhiễm HIV và đă ĺa xa thế giới này trước khi đến được với cô ấy!
Những giọt nước mắt đọng lại trong nghẹn ngào, cuộc t́nh đẹp đă vội tan nát trong ngậm ngùi, và trong cô cứ văng vẳng h́nh bóng chàng trai ấy. Cô bé cứ tự vào thành giường và nh́n vào gương tự nhủ: chắc ḿnh xấu lắm nhĩ! Cô luôn nhớ đến ngày thứ 5, ngày mà cả 2 t́m thấy ở nhau 1 t́nh yêu đích thực để rồi sự thật đă vội vỡ ̣a trong những chiều mưa cô gái tựa ḿnh vào gốc cột của nhà chờ xe bus và vắng người lại qua...
HLL sưu tầm