
9A cùi bắp

Group: Môn Đệ
Posts: 19
Member No.: 84
Joined: 13-August 09

|
BỨC THƯ T̀NH CỦA NHÀ SỬ HỌC
Tác giả: Khương Duy
"Có thể không biết, không quen, không cảm thấy rung động trước một nhà toán học, một chuyên gia phần mềm, một ngôi sao ca nhạc hay một tài tử điện ảnh. Có thể không thích hàng ngh́n người đàn ông khác, nhưng dẫu sao đă là một thiếu nữ nhan sắc mà không yêu say đắm, không thần tượng một nhà sử học th́ chỉ có thể là một con người có trái tim cằn cỗi” (Dẫn theo ư của học giả Trecnusepxki)
Vinh, ngày 25/12/2001
Gửi người trong quá khứ!
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới đó vậy mà đă hai tuần kể từ ngày chúng ḿnh chính thức nói lời chia tay, chính thức tuyên bố “sự cáo chung” của một t́nh yêu đẹp. Một t́nh yêu tưởng chừng như sẽ c̣n măi với thời gian.
Thương yêu của anh!
Có bao giờ em nghĩ rằng “tấn thảm kịch tàn khốc ấy” là một “vết nhơ trong lịch sử” t́nh cảm của hai chúng ḿnh chưa? C̣n anh th́ không! Bởi lẽ “mọi sự vật và hiện tượng trong thế giới khách quan luôn vận động và phát triển theo quy luật của nó”. T́nh yêu là một “phạm trù lịch sử”, cũng như tôn giáo, nhà nước hay giai cấp, nó “phát sinh, phát triển và diệt vong” cũng là điều tất yếu. Hơn nữa, t́nh yêu, xét một cách “thống nhất và biện chứng” th́ nó chỉ là “tiền đề phụ” của hôn nhân. V́ thế, hăy đừng “than tiếc dĩ văng”, đừng “lấy lửa từ đống tro tàn” nghe em!
Nếu được ước một điều ǵ lúc này th́ anh ngàn lời cầu mong em đừng đốt cuốn “gia phả t́nh cảm” của chúng ta. Bởi em có biết không, nó là nguồn “tư liệu gốc” đủ để xây dựng nên những “bài học kinh nghiệm” cho bạn bè và người thân của chúng ḿnh.
Người đẹp trong kư ức của anh!
Đă bao giờ em quên rằng từng có một “nhà khảo cổ học”, một “chuyên gia bốc mả” lừng danh đă từng “khai quật” và “sở hữu” trái tim em ngót hai tháng trời!
Chao ôi! Cho đến bây giờ anh vẫn “ghi xương khắc cốt” nụ cười rạng rỡ và khuôn mặt bỏng cháy như mặt trời tỏa rạng ánh ban mai xuống sa mạc Sahara. Anh đă nhiều lần có quên, nhưng “lịch sử lại hiện về” với mái tóc dài trữ t́nh như “ḍng sông Nil huyền thoại” và mùa lũ lụt. C̣n đôi mắt nữa chứ! Nó xanh và mơ màng như nước Hồ Gươm người ta vừa thả vịt. Và, cho đến bây giờ anh vẫn không thể nào lư giả nổi tại sao trong quá tŕnh “phát kiến địa lư”, họ hàng Chấy, Rận, Ghẻ lại chọn làn da “2 in 1” của em làm nơi “an cư lạc nghiệp”. Vẻ đẹp nguyên sơ ấy khiến anh mơ tưởng đến “những miền đất trù phú” mà chua một nhà thám hiểm nào có dịp đặt chân đến. Thú thật đă có lần anh ao ước ḿnh trở thành Cô-lôm-bô. Nhưng rồi, nếu như con đường đi của Cô-lôm-bô gặp muôn trùng sóng gió th́ “cuộc thám hiểm trái tim” của anh cũng chẳng phải là “con đường tơ lụa”.
Chắc em không quên chứ! Để có được em, anh đă phải “56 ngày đêm khoét chiếu ngủ gầm giường, mưa dầm, cơm vắt, cháo độn ḿ tôm”. Không biết bao lần anh ở trong t́nh thế “một cổ..5 tṛng”, “ngàn cân treo sợi bún”, nhưng rồi với “bản lĩnh chính trị” vững vàng, anh đă “tương kế tựu kế”, “dĩ đoản chế trường”, thực hiện chính sách “dĩ bất biến ứng vạn biến” với niềm tin “trường kỳ kháng chiến nhất định thắng lợi”
Ư thức được “tiềm lực kinh tế” và “sức mạnh quân sự” hạn chế, anh buộc phải chọn phương án “đánh du kích” chờ thời. Lợi dụng cơ hội “hai con chó tranh nhau một miếng... pho mát”, anh đă “tọa sơn quan .. cẩu đấu”, rồi t́m cách đánh vào “khâu yếu nhất trong sợi dây chuyền.. của bọn đi tán gái”, biến “chiến tranh đế quốc thành nội chiến cách mạng”. Kết quả là “cách mạng về như một giấc mơ”. Sức mạnh của chính nghĩa, sự chân t́nh và ḷng thủy chung cuối cùng đă chiến thắng.
Như vậy là từ “thăm ḍ”, “chinh phục” đến “b́nh định” và khai thác, để chính thức trở thành chủ nhân của “pháo đài bất khả xâm phạm” anh đă phải gian khổ mất gần hai tháng trời. Hai tháng trời nếu so với lịch sử loài người chỉ là một khoảnh khắc. Tuy nhiên, chừng ấy cũng đủ để chứng kiến những “sự kiện”, những “biến cố vĩ đại” trong lịch sử t́nh yêu của chúng ḿnh.
Em c̣n nhớ chứ! Đúng vào ngày 11/9/2001- ngày định mệnh của nước Mỹ, (và cũng là ngày “định mệnh” của chúng ta), trong bối cảnh yên ả của một chiều mùa thu ở đằng sau kư túc xá, em đă nắm tay anh và nhắm mắt... Với kinh nghiệm của một “nhà thám hiểm bậc thấy”, anh hiểu rằng “thời cơ đă chín muồi”. Xác định đây là “cơ hội vài năm mới có một”, nên dù “phải đốt cháy... cả dăy Trường Sơn cũng quyết giành lấy cho bằng được”. Vả lại, lịch sử sẽ không tha thứ cho những ai không biết “chớp thời cơ giành chính quyền”, anh không muốn ḿnh trở thành “tội đồ của lịch sử”. V́ thế, anh đă “chớp thời cơ giành chính quyền” trong ṿng có 5 phút mà không gặp phải một tổn thất đáng kể nào.
Em biết không? Chỉ có 5 phút nhưng đó là lần đầu tiên sau 20 năm lịch sử của một con người, anh đă tạm thời rời khỏi vị trí một “chuyên gia bốc mả” để thử làm một bác sĩ nha khoa nhằm kiểm tra độ bền răng, hàm, mặt của một người con gái. Đó là một “biến cố vĩ đại”, một sự kiện có tính chất bước ngoặt trong đời anh. Nó mở ra một kỷ nguyên mới trong lịch sử t́nh cảm của chúng ta: “kỷ nguyên học tập gắn liền với yêu đương”.
Em vẫn đọc những ḍng này đấy chứ. Nhỏ thương!
Chưa bao giờ anh thấy những bài học của quá khứ có ư nghĩa với cuộc sống như lúc này. Giá như... lịch sử không được “giá như”, nhưng anh vẫn cứ muốn nhắc lại điệp khúc ấy. Bởi lẽ, lúc này đây anh mới thấy hết được sự vĩ đại của Lê-nin và “giá như” anh lắng nghe lời khuyên của Người hơn 80 năm về trước: “Giành chính quyền đă khó, giữ được c̣n khó hơn” th́ anh đă không chủ quan trong việc thực hiện “chuyên chính cách mạng”, không lo xây dựng và trấn áp thế nên “chính quyền cách mạng non trẻ bị bóp chết trong thời kỳ trứng nước”.
Đau khổ và ân hận! Em biết không, “anh thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ chiếu, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đ́a, chỉ căm tức rằng chưa xẻ dọc, chặt ngang, phá tan mấy chiếc @”. Nhưng cả thành phố Vinh không biết, cả khoa Lịch sử không biết, cả lớp 40E3 không biết. Có trời mới biết đừa nào đă cướp mất người yêu của anh.
Nhưng em ơi! Say rồi cũng tỉnh, đau rồi cũng nguôi ngoai. Anh nhận ra rằng dù trong “lịch sử t́nh cảm” của chúng ḿnh có những chỗ đen tối nhưng chẳng hề ǵ bởi “lịch sử là thầy học của cuộc sống”, là “bó đuốc soi đường cho tương lai”. V́ thế cả anh và em hăy tự hứa với ḿnh sẽ “khép lại quá khứ” để hướng tới tương lai, tương lai của một t́nh bạn đẹp.
TB: “Mọi thứ đều sợ thời gian, nhưng thời gian phải sợ t́nh yêu của tôi dành cho em”
|